BÀI ĐOẠT GIẢI BA DÀNH CHO GIỚI TRẺ
  • 19/06/2021
  • Quản trị

BÀI ĐOẠT GIẢI BA DÀNH CHO GIỚI TRẺ


Bóng dáng mẹ của má ngồi trên chiếc ghế đá sờn màu quen thuộc dần hiện ra trước mắt khi chiếc xe con đang chạy tiến dần về nhà mình. Mỗi cuối tuần, ngoại được má đưa ra nhà con để tham dự thánh lễ và ăn bữa cơm chiều.

Nhà mình sát vách nhà thờ nên việc xin lễ của gia đình, của bản thân với má lúc nào cũng số một. Nếu số một không có trong cuộc đời thì thánh lễ chắc chắn là số đặc biệt trong lòng má, như lời má vẫn dạy con từ thuở bé: “Tiên vàng tìm kiếm nước Thiên Chúa. Thói quen đi lễ mỗi ngày được hình thành từ má của con thế đấy, từ người má có một không hai trong cuộc đời con”.

Khi những cơn mưa rào chợt đến chợt đi xen cái nắng oi ả của mùa hạ chính là lúc con cảm nhận rõ hơn tiết trời chuyển mùa ẩm ương của năm dịch bệnh này. Khác với mùa mưa những năm trước, con cần chuẩn bị cho một mùa thu độc lập hơn nữa, để chính thức lo cho bản thân và gia đình bằng công việc của mình.

Những bài thi cuối kỳ, cuối khóa đã làm con không ngừng nghĩ về những hy sinh của má, của gia đình, của đứa em ở quê. Tháng ngày phải ở ngoại liên tục vì má đi làm sáng chiều, có lúc con đã trốn về rồi bị cậu bắt gặp, may sao con đi bộ, cậu đi đò và con cố chạy thật nhanh 2 cây số để về kiếm má. Những nét chữ xấu xí, ngoằn ngoèo, nhòe nước mắt trên quyển tập viết năm xưa. Những lời chửi “nét chữ nết người” mà khi đó con chưa hiểu vẫn còn in vào đầu con đến tận bây giờ. Có cách dạy con trẻ bằng yêu thương, nhưng cách má chọn dạy con thì khác.

Sáu năm xa nhà, mỗi cuối tuần là niềm háo hức của chúng bạn vì được về quê thăm nhà. Với con thì chọn ở xa sẽ thoải mái hơn, những cuộc gọi vội vã sẽ để niềm nhớ được đong đầy theo cách của nó. Cũng là cách để con tránh những lời mắng mệt mỏi, nghe hoài chán tai của má, mặc dù thèm lắm bữa cơm quê. Chỉ đến khi má hỏi còn tiền xài không, thì con sẽ mạnh dạn “không” để được bơm thêm máu.

Cứ vậy mà vần xoay đại học sắp kết thúc, sau chuỗi chu kỳ chán nản của nó. Má, có người đã từng nói: Con là một đứa trẻ mãi chưa lớn nổi. Con chỉ cười cho qua vì chưa hiểu, đến một ngày con nhận ra mình đang lạc giữa những câu chuyện của chúng bạn: Con không thích nhiều chuyện, con không muốn bị so sánh, con ghét cái cách tụi nó gọi ba mẹ là ổng, bả thế này thế kia. Vì với con, gia đình là nơi thiêng liêng, chuyện vui mình ắp chuyện buồn mình ủ.

Không phải chuyện gì trong nhà cũng đem ra sẻ chia để bị soi mói, vì không phải ai cũng giúp được mình, có thể sẽ làm đau mình hơn. Chính những khác biệt thế hệ đã làm con dần khác đi, không còn là một đứa vâng lời má trong mọi chuyện nữa, còn cần đi tìm hạnh phúc của chính mình.

Rồi đến một ngày trong chuỗi ngày cô độc trong suy  nghĩ của bản thân, con nhìn những việc má đang làm: Một người bạn nhiệt tình trong phong trào, người cô để ý quan tâm đến những đứa cháu trong dòng họ, người con khét tiếng quyền lực trong dòng tộc, người hàng xóm hòa giải tương quan gia đình người khác,…Và với gia đình, má là người phụ nữ vĩ đại, quán xuyến mọi việc trong nhà, tất cả cứ theo ý má là tốt đẹp. Để rồi những năm tháng đó, ánh mắt “Người phụ nữ chửi chồng mắng con” suốt ngày đeo đuổi con. Đã bao lần con thầm trách nỗi đau đó của chính mình, con trách má, thầm thôi, và không ít lần con buông những lời đau lòng lên người đã sinh ra con.

Những lần từ quê lên phố gần đây gió bụi dọc đường làm con phải rơi nước mắt dàn dụa. Vì hai tuần nay, cây Lan năm mươi bảy năm ấy không còn chửi chồng mắng con nữa, phải chăng vì đã mệt. Trong những ngày lo cho đám cưới mùa dịch của anh hai, cây Lan đã nói với con là cây Lan nhớ bố - một mình ngày xưa lo cho 9 người con, một mình cây Lan là con gái.

Cây Lan ấy đã nói với con: “Má đi làm thiện nguyện để đền bù tội lỗi nghề nghiệp mình gây ra”. Vậy mà nay, cây Lan ấy không còn thét ra lửa nữa, phải chăng những giờ cầu nguyện mỗi sáng, những giờ kinh tối lặng thầm, những giờ lễ “tranh thủ” trên mọi mặt trận. Những suy nghĩ vì người khác, những lời cầu nguyện cho các linh hồn, hay một chút cầu xin của con đã làm cây Lan khác đi và nở hoa trong mắt con.

Chuyến thăm viếng và sửa nhà cho người khác tuần rồi làm con ngộ ra và thương người phụ nữ quyền lực này. Ra đi để thấy con không một mình. Ra đi để thấy mình vẫn cần người khác và người khác cần mình. Ra đi để thêm yêu điều Chúa ban cho mình. Và ra đi để trở về, trở về tạ ơn Chúa đã ban cho con một người Mẹ đặc biệt. Trở về để ôm má một cái ôm của sự mạnh mẽ, cứng cỏi đã khiến mẹ tôi trở nên gai góc với một tình yêu vô cùng đến thế này.

Có những điều con muốn nói với má sau một thời gian dài mắt má đã nhăn nheo vì con. Những điều đang diễn ra, đang hiểu lầm, đang đau, đang gồng mình để hạnh phúc. Sự yêu thương của má cho con ra đi và những bài học cuộc đời cho con nhận ra hạnh phúc là ngày hôm nay, ngay lúc này, là những điều chưa tốt đẹp cần hoàn thiện cùng nhau.

Những ngày bên má và gia đình là những ngày đếm ngược, biết má vẫn sẽ lo cho con như những ngày con trong bụng má. Và má này, hãy tin con, tình yêu thương của Má đã truyền cho con, chỉ là con nhận ra muộn chút thôi, và còn kịp.

Cảm ơn Chúa đã cho con nhận ra, dù biết rằng lá thư này má sẽ chẳng thể đọc được. Thì Chúa ơi, hãy xoa dịu những vết thương con đã vô tình cố ý làm đau lòng má con, và hãy nhắc con cầu nguyện cho má con mỗi ngày suốt đời con, Chúa nhé!

Maria Nguyễn Ngọc Bảo Châu (sv)

 

LỜI CHÚA MỖI NGÀY
22/07/2021
21/07/2021
20/07/2021
19/07/2021
17/07/2021
BỮA ĂN THIÊNG LIÊNG -THỨ BẢY 17.7.2021

          BỮA ĂN THIÊNG LIÊNG

Đọc tiếp...
16/07/2021
BỮA ĂN THIÊNG LIÊNG -THỨ SÁU 16.7.2021

                           ...

Đọc tiếp...
Thống kê truy cập
  • ĐANG ONLINE : 1
  • TỔNG LƯỢT TRUY CẬP: 149252