BÀI ĐOẠT GIẢI NHÌ KHỐI BAO ĐỒNG
  • 19/06/2021
  • Quản trị

CUỘC THI VIẾT VỀ CHA MẸ:

BÀI ĐOẠT GIẢI NHÌ KHỐI BAO ĐỒNG


Mẹ em không phải là người mẹ tuyệt vời nhất trên thế giới này.

Không như những người mẹ dịu hiền, thấu hiểu con cái khác, mẹ là một người nóng tính và nghiêm khắc, chẳng bao giờ chịu để tâm đến suy nghĩ và cảm nhận của các em. Mẹ chưa bao giờ giúp em làm bài tập, điều duy nhất mẹ quan tâm đến việc học của em đó là thành tích của em có cao hay không. Là người sinh ra vào những năm 70 của thế kỷ trước, mẹ vẫn luôn giữ lối tư tưởng cổ hủ và cái nhìn của những năm xưa cũ.

Có lẽ vì thế nên mẹ chẳng thể hiểu nổi vì sao em lại không thể làm một đứa con gái bình thường như bao người khác, như mẹ mong muốn. Mẹ cũng chẳng phải là người công bằng khi mà mẹ luôn yêu cầu em phải đạt được những mục tiêu cao cả nhưng đối với em trai thì mẹ lại nhân nhượng và buông thả hơn rất nhiều.

Có một quãng thời gian ngu si và khờ dại, em đã hờn giận và oán trách mẹ thật nhiều. Vì sao mẹ em lại không giống như những người mẹ khác, dù chỉ là một ít? Cớ gì mà mẹ lại đối xử với em như vậy? Là vì em chưa đủ tốt hay bởi chăng em không phải là một đứa con trai? Có lẽ em sẽ chẳng bao giờ hiểu được. Vì em chẳng phải mẹ.

Em chẳng sinh ra trong những năm chiến tranh tàn khốc đó, cũng chẳng lớn lên trong một xã hội cũ đầy bất công và phân biệt. Em được đi học đàng hoàng, đến nơi đến chốn mà không phải lo nghĩ về vấn đề tiền nong. Em không phải là người chị thứ năm trong một gia đình đông con nghèo khó phải bỏ học đi làm công cho người khác từ năm 10 tuổi. Em cũng chưa từng là người mẹ đau khổ phải chứng kiến đứa con trai mới hơn 1 tuổi của mình xa rời thế gian nghiệt ngã. Em chưa từng trải qua bất kỳ điều nào như thế, vậy nên, em chẳng biết gì cả.

Thế nhưng, giờ đây, khi đã đủ lớn khôn, em đã có thể hiểu.

Mẹ nào có muốn phải khắc nghiệt với em. Chỉ là mẹ biết, nếu em không cố gắng học giỏi, không rèn luyện nên người thì tương lai và cuộc sống của em sẽ giống như mẹ- một tương lai nghèo khó và một cuộc sống lao động chân tay mệt mỏi, đầy rủi ro. Chắc hẳn mẹ cũng muốn giúp em học tập lắm chứ nhưng lực bất tòng tâm làm sao khi mẹ còn chưa học hết tiểu học. Mẹ nào có không thấu hiểu cho bản chất của em, chỉ là mẹ biết, sự khác biệt của em có thể sẽ tách biệt và gây khó khăn cho em rất nhiều, nhất là khi đất nước vẫn còn nhiều định kiến chưa thể xóa bỏ.

Trên thế gian này không có ai là hoàn hảo cả, và mẹ cũng thế. Mẹ cũng chỉ là một con người bằng xương bằng thịt, mẹ có những lúc yếu đuối, những lúc sai lầm, và mẹ cũng có sự ích kỉ của riêng mình. Nếu nói em chưa từng đau lòng thì quả thật là tự lừa dối mình. Nhưng em hiểu và em thông cảm cho mẹ, vì như người đời thường bảo rằng:nỗi đau mất con là nỗi đau lớn nhất của một người mẹ”. Dù mẹ chưa bao giờ nói hay thể hiện điều ấy ra ngoài nhưng em biết đó vẫn luôn là cái gai hằn sâu trong tim mẹ. Thế nên, sự ra đời của em trai không đơn giản chỉ là một niềm hạnh phúc mới mà đó còn là một sự xoa dịu, vỗ về những tổn thương xưa.

Mẹ không hoàn hảo là vậy nhưng chính những thiếu sót ấy đã dạy cho em rất nhiều điều. Mẹ có thể không có một công việc tốt nhưng mẹ chưa bao giờ ngừng chăm chỉ và cố gắng, không quản ngại bất kì khó khăn, vất vả nào chỉ để đem lại những điều tốt nhất cho gia đình mình. Mẹ không thể chỉ dạy em những kiến thức văn hóa cao siêu nhưng mẹ lại truyền cho em biết những luân thường đạo lí cần thiết trong cuộc sống, giúp em thấu hiểu thế gian và xã hội tàn khốc này. Mẹ chẳng bao giờ nói lời yêu thương với em nhưng mẹ lại sẵn sàng thức trắng cả đêm dài, bỏ qua cả công việc chỉ để chăm em ốm.

Mẹ em là thế đấy, một người mẹ không công minh tí nào với đầy những khuyết điểm, một người mẹ vừa nóng tính,nghiêm khắc lại vừa vụng về trọng việc bày tỏ. Thế nhưng không ai có thể phủ nhận tình yêu thương của mẹ dành cho con cái mình. Tình yêu ấy không giống với bất cứ thứ gì trên thế giới này, nó đặc biệt và là độc nhất. Nó như một đường tròn không có mở đầu cũng chẳng có kết thúc, nó không cần điều kiện cũng chẳng có bất kì quy tắc, luật lệ nào. Đôi khi, tình yêu đó khó cảm nhận đến mức khiến em những tưởng như nó vô hình.

Nhà văn DAVID C.GROSS từng viết như thế này trong quyển Dictionary of 1000 Jewish proverbs”: “God could not be everywhere, and therefore he made mothers”. Ta có thể hiểu câu này như sau:” Chúa biết mình không thể hiện hữu ở mọi nơi, vậy nên Ngài đã tạo ra những người mẹ “.

Những người mẹ ấy không có những quyền năng cao siêu nhưng họ vẫn giống Chúa ở tình yêu thương vô bờ bến dành cho những người con của mình.

Mẹ em không thể nào cao quý như Chúa hay tuyệt vời như những người mẹ khác, nhưng đây là mẹ của em – người phụ nữ đã” mang nặng đẻ đau” và nuôi dưỡng nên em của ngày hôm nay. Không một từ ngữ nào đủ xứng đáng để miêu tả sự cao cả của mẹ. Trong quá khứ, cả hiện tại lẫn tương lai, mẹ sẽ luôn là ngọn hải đăng soi đường cho thuyền em cập bến, là tấm bản đồ dẫn lối em đến chốn bình yên, là người mẹ yêu quý và người bạn đồng hành trên quãng đường đời bất tận. Em chẳng cần biết mai sau nhân thế có thay đổi như thế nào, chỉ cần mẹ vẫn ở bên em, làm chỗ dựa mỗi khi em yếu đuối, làm động lực để em luôn tiến về phía trước, làm quân sư chỉ bảo em thực hiện những điều đúng đắn và làm người mẹ bao dung tha thứ mỗi khi em phạm sai lầm. Chỉ cần bấy nhiêu thôi, em sẽ không còn sợ hãi bất cứ điều gì nữa.

Mẹ em chắc chắn không phải người mẹ tuyệt vời nhất trên thế giới này. Mà mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất của lòng em.

Maria Trần Nguyễn Kiều Xuân (Lớp Bao Đồng 2)

LỜI CHÚA MỖI NGÀY
22/07/2021
21/07/2021
20/07/2021
19/07/2021
17/07/2021
BỮA ĂN THIÊNG LIÊNG -THỨ BẢY 17.7.2021

          BỮA ĂN THIÊNG LIÊNG

Đọc tiếp...
16/07/2021
BỮA ĂN THIÊNG LIÊNG -THỨ SÁU 16.7.2021

                           ...

Đọc tiếp...
Thống kê truy cập
  • ĐANG ONLINE : 1
  • TỔNG LƯỢT TRUY CẬP: 149252